HÀNH TRÌNH TÌM KIẾM ĐAM MÊ VÀ TẬN TỤY – Trần Lê Minh

0

Trong thời buổi này, ai cũng nói về đam mê, khát vọng, ai cũng nói về hoài bão, và sự thành công, nhưng ít ai nói về con đường để nhận ra đam mê, làm sao tôi biết tôi đam mê cái gì? Đây là câu hỏi mà tôi, một giáo viên trung học nhận được rất nhiều. Cũng phải thôi, các học sinh của tôi còn trẻ, chưa bước vào đời thì làm sao biết được mình thích cái gì. Nhiều khi bản thân những người đã ở tuổi trung niên, xế chiều còn tự hỏi câu “Mình làm vì cái gì? Mình sống vì cái gì vậy?”

Hồi tôi mới tốt nghiệp đại học, với cái tài ăn nói và ngoại giao, mọi người thường khuyên tôi nên đi làm trong các ngành truyền thông, sale marketing, quảng cáo. Thế là tôi mặc định đó là đam mê của mình. Bẵng đi một vài năm bôn ba trong ngành này, tôi mới thấy cái mà mình gọi là đam mê ngày xưa hình như… không phải là đam mê, là sở thích của mình mà chỉ là do mình không biết phải làm cái gì nên nghe người ta nói thế nào thì làm thế đó thôi. Mặc dù được đưa sang Unilever Thaiand ở Bangkok quản lí vùng vậy mà tôi không thể nào mỉm cười dược. Vậy đó, rồi tôi xin nghỉ việc mà biết bao người trẻ mơ ước. Trong căn phòng ở căn chung cư Ramkhamhaeng ở Bangkok, tôi ngồi yên lại trong cơn bế tắc ở xứ người. Thiền sư Nhất Hạnh có nói một câu thế này “Khi anh không biết phải làm gì tiếp, thì đừng làm gi cả, ngồi yên và thở thôi”. Tôi đem ra áp dụng. Ngồi một lúc, những băn khoăn lo lắng của tôi lắng xuống, bỗng những kí ức về thời gian đi làm tình nguyện hồi sinh viên của tôi khơi dậy. Tôi đã vui thế nào, đã từng hồn nhiên thế nào khi được ở gần tụi nhỏ nghèo ở trại mồ côi quận 7, hạnh phúc như thế nào khi được tụi nhỏ tuổi teen tâm sự về những vướng mắc trong tình cảm thời mới biết yêu. Cái cười giòn tan ấy của thằng bé Lê Minh ngày xưa sống trong cái cảnh sinh viên năm Nhất ấy sao đâu mất tiêu rồi? “Minh ơi, mày đang theo đuổi cái gì vậy?” Những thước đo thành công, những giá trị vật chất, những cái sính ngoại gải tạm của phương Tây ấy có thực sự làm mình mãn nguyện không? Câu trả lời lập tức hiện ra: Không. Chính cái giây phút khải hoàn ngộ đạo ấy, tôi biết mình phải làm gì. Tôi sẽ quay lại với con đường giáo dục, dù có phải là ông thầy đồ ba cọc ba đồng cũng được.

Từ giây phút đó đến nay đã là 5 năm rồi, và mỗi ngày tôi vẫn là một ông “thầy đồ” hạnh phúc. Người ta kêu tôi bằng thầy, hồi đầu nghe ngại ngại lắm, tại mặt mình non chẹt mà phụ huynh nhiều khi đáng tuổi tía má mình mà xưng “thầy” với “em”. Trong trường học nội trú quốc tế Anh (ở Bangkok) mà tôi làm công tác trị liệu và ngoại khóa, thì ôi thôi, rắc rối xảy ra như cơm bữa. Tụi nhỏ đánh nhau, bệnh sốt rồi thất tình, rồi sử dụng các chất kích thích, và đỉnh điểm nhất… là có đứa trầm cảm vì thi cử, gia đình mà muốn tự tử! Biết bao nhiêu chuyện “trời thần” như vậy mà sao tôi enjoy lạ thường. Mỗi lần mấy đứa học sinh “nhất quỉ nhì ma” đó tới tâm sự, trải lòng với mình, tôi vui lắm. Tôi vui vì tôi có được sự tin tưởng của tụi nó, dù nhiều khi tôi bị đặt biệt danh là “Mr. Mean” (Minh – tụi nó không phát âm rõ được nên gọi là Min). Ồ, té ra cái khả năng “thưởng thức khó khăn” đó có phải đến từ cái gọi là “đam mê” không? Cái đam mê, hoài bão đó đem đến cho người ta một nội lực, đó là động lực tự thân, mà cái năng lượng này lại sinh ra “sự tận tụy”, mà dân mạng hay nói đùa là “có tâm” ấy. Giống như đứa bé xây lâu đài cát vậy, nó chơi rất là hăng say, nhiệt tình, một đam mê không hề toan tính, nó chơi với cả niềm vui tuổi thơ trong đó, chỉ xây sao cho thiệt đẹp để khoe mẹ nó, xây xong nó lại đập đi và xây cái khác nữa. Chúng ta trong cuộc sống bị cuốn theo cơm áo, tiền tài danh lợi, mà đôi khi lại quên đi cái gọi là tận tụy đến từ tâm của đứa bé xây lâu đài cát ấy.

Té ra là đam mê không cần phải đi tìm. Đam mê, hoài bão, khát vọng hay bất cứ một danh từ nào mà bạn đặt cho nó cũng đều chung một điểm đó là: biết mình. Một số người từ nhỏ đã phát hiện ra mình đam mê cái gì, tôi bắt gặp đam mê của mình hơi muộn, tận năm 22 tuổi, và tôi biết nhiều người còn trễ hơn tôi nữa. Cái quan trọng là hãy cứ trải nghiệm, cuộc sống này muôn màu muôn vẻ, biến đổi khôn lường chạy theo nó chỉ có gục ngã, nhưng khả năng lắng nghe chính mình, trọn vẹn với ưu nhược của mình để biết mình có thể làm gì lại là điều trong tầm tay. Đường còn dài lắm, bạn hãy cứ bước đi như dạo chơi nhé. Trong tiếng Phạn có chữ “Ehipassiko” – tức là “trở về để thấy”, thấy gì? Thấy mình. Mà muốn thấy mình thì phải trở về để sống trọn vẹn trong mỗi trải nghiệm. Cuộc sống này luôn thì thầm với ta, cái này trọng đạo chúa thì gọi là the Calling of God, đạo Phật thì nói là Pháp- Dhamma, những người không có đạo thì lại gọi là sự vận hành của vũ trụ. Bà Oprah Winfrey, một talk show host nổi tiếng của Mỹ, cũng từng đề cập đến God’s calling đã dẫn bà đến sự nghiệp talkshow host vi diệu như thế nào. Dù có gọi chúng bằng ngôn từ gì đi nữa thì chúng đều chỉ chung một điểm: hãy lắng tai nghe từng trải nghiệm trong cuộc sống, dù khổ đau hay hạnh phúc, tất cả cũng chỉ để giúp ta tìm thấy và hoàn thiện đam mê và tận tụy, cái mà tôi tạm gọi là “ý nghĩa cuộc sống”.

Ngày 08 tháng 05, 2019

Lê Minh Trần.

0

Trả lời